Lan man đạo đời

Ngày trước, khi đi qua đèo Hải Vân ngang một cái am thờ hổ dọc đường, đầu óc của thằng nhỏ đó lập tức đầy ắp những câu chuyện đả hổ, săn hổ li kỳ.

Bây giờ, mỗi lần băng qua đèo Hải Vân, cái am nhỏ vẫn còn đó, tôi vẫn cứ muốn dừng xe ngồi lại để tưởng tượng về một thời tiền nhân của mình từ phương Bắc xẻ đất mở nước về phía Nam. Am thờ chẳng biết có từ khi nào, có lẽ có từ lúc hổ còn nhiều và còn là một thế lực đầy uy mãnh, huyền hoặc với những người Việt xưa.

Tôi thích những ngôi chùa nhỏ và cũ kỹ hơn là các ngôi chùa đồ sộ, sơn son thiếp vàng và còn thơm mùi vôi vữa. Đi tu không đồng nghĩa với khổ hạnh nhưng đi tu trong một ngôi chùa tường vàng mái ngọc thì không mấy hợp với tinh thần tu đạo.

Vì vậy, mỗi khi lên chùa Linh Ứng trên sườn núi Sơn Trà (Đà Nẵng), tôi thích ngồi nhìn ra phía biển để hóng gió hơn là vào chùa ngắm tượng phật nhấp nháy đèn màu. Vì vậy, tôi đã từ chối không ít lời mời đi Đại Nam Quốc Tự tham quan vì trước tiên dị ứng với cái danh xưng huếnh hoáng “quốc tự” của nó và sau đó là lời tuyên bố “phủ vàng” tất cả các chi tiết. Và tôi cũng biết mình sẽ thích đi chùa Tây Phương ngắm các la hán hơn là đến ngôi chùa Bái Đính với nhiều “kỷ lục”.

Tôi thích một buổi trưa đi dạo với một cô bạn người Hà Nội ở ngôi chùa Mía cũ kỹ của làng Đường Lâm trong cái không khí im ắng, mát mẻ. Hoặc, ngồi trong sân ngôi chùa vách đất rường gỗ của khu du lịch Suối Lương nằm dưới chân đèo Hải Vân, để nhìn màu lam nhạt của ngọn núi buổi chiều tà. Với tất cả sự nông cạn, tôi vẫn cho rằng tinh thần của đạo Phật là sự nhìn lại bản thân, thu vào trong lòng chứ không phải phô ra thì mới đến được cõi Niết Bàn.

Câu chuyện đi chùa cúng bái đầu năm đang ngày càng trở nên phổ biến trên mặt báo. Tiền nhét đầy tay tượng phật, thần phật cũng mua được bằng tiền ư? Tôi cũng từng chứng kiến những mâm đồ cúng được cho thuê đi thuê lại dưới chân miễu Bà Chúa Xứ núi Sam (An Giang), lòng thành ở đâu nơi món đồ cúng thuê mướn đó? Trong ngôi chùa Ông ở Hội An ngày tết, treo lủng lẳng những lời cầu mong may mắn, sức khỏe, phát tài, phát lộc…tuyệt không có một lời mong cho mưa thuận gió hòa, lòng người an lạc, đất nước phồn vinh.

Đập đầu trâu, chém ngang lưng lợn chỉ thấy một đám đông say trong sắc máu chứ không thấy đâu lễ hội. Đánh nhau man rợ để tranh tấm vải có ấn thần linh với niềm tin làm ăn phát đạt trong năm mới. Các quan chức đầu triều đến tham gia lễ hội, cày ruộng như vua chúa ngày xưa.

Những ngôi chùa nguy nga, tráng lệ với tượng phật cao nhất nhì khu vực với lời đồn do “quan” này bỏ tiền, “tướng” kia bỏ sức, ra quân…

Người xưa sợ hổ nên thờ, ngày nay có kẻ muốn con rùa được nâng lên hàng “cụ” của 86 triệu con người.

Có phải, pháp quyền xuống dốc nên thần quyền lên ngôi?

Và có phải, niềm tin vào chủ nghĩa chẳng còn nên phải “gửi” nhờ thần phật?

Advertisements

One thought on “Lan man đạo đời

  1. Người ta chẳng còn tin vào nhân quả nữa rồi, khi nhiễu nhương vẫn bày ra trước mặt.

    Người ta cũng chẳng tin vào sự tồn tại của kiếp sau, nên kiếp này cứ thế cố mà vơ vét.

    Người ta chẳng còn nơi nào để bám víu niềm tin.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s